
Thu cua Cha Hoa
Houston ngày 18 tháng tư năm 2010
Kính thưa quý ân nhân của “Nhóm tình thương” rất mến,
Sống ở Việt Nam và làm truyền giáo ở đất nước Việt Nam, tôi có tham gia vào Nhóm Tình Thương và thăm viếng các trại mồ côi trên mọi nẻo đường của đất nước trong ba năm qua. Mỗi lần đi thăm, tôi lại có những trải nghiệm khi gặp được những trẻ em nghèo, nhất là những trẻ em ở vùng quê. Năm nay, tôi được Nhóm Tình Thương mời đến Houston để chia sẻ những kinh nghiệm với những nhà hảo tâm của nhóm tại bữa tiệc gây quỹ. Đó là những kinh nghiệm tuyệt vời vì nhiều lý do. Người ta chào đón tôi rất nồng nhiệt. Tôi thăm được nhiều người và tôi có thể nói với các bạn rằng, ở đây tôi nói nhiều Tiếng Việt hơn là tôi ở Việt Nam.
Tôi rất thú vị để khám phá đời sống cộng đồng việt nam ở hải ngoại. . Ba năm kể từ khi tôi đến Việt nam, lúc ấy tôi gặp nhiều người Việt sắp sửa được sang định cư tại Mỹ, Úc hoặc Châu Âu. Trước khi rời Việt Nam, họ có những cảm giác buồn vui lẫn lộn. Họ vui vì được đến “vùng đất hứa”, nhưng cũng buồn vì họ sẽ phải lìa bỏ quê hương của mình. Tôi cũng chia sẻ những cảm giác ấy với họ và đôi khi tôi cũng lo hơn nỗi lo của họ, vì tôi cũng là người lìa bỏ quê hương. Họ sẽ thích nghi thế nào với xã hội hoàn toàn khác biệt ?
Tôi là người phương tây, gốc Bỉ, tôi biết họ cũng phải đương đầu với thời tiết lạnh, thức ăn lạ, văn hoá và ngôn ngữ khác biệt… nhiều thách đố và nhiều điều chưa bao giờ hình dung ra được. Có những anh chị em đi máy bay lần đầu tiên trong đời và không đầy 24 giờ sau, thì đến một đất nước hoàn toàn xa lạ.
Chắc chắn rằng vấn đề nhập cư vẫn là một thách đố, nhưng trong suốt 4 tuần, sống với cộng đồng Việt Nam ở Mỹ, tôi khám phá ra được nhập cư làm thay đổi đời sống gia đình tốt hơn. Nhưng cũng có thể vì quí vị được may mắn sống trong một xã hội tốt hơn. Tôi thực sự có ấn tượng sâu xa bởi sức sống của cộng đồng Việt Nam ở Mỹ. Ở đây, nhiều người việt Nam có học thức cao, có công ăn việc làm tốt. Con cái của họ nói Tiếng Anh trôi chảy và nói chuẩn giọng Mỹ. Nhiều em nói Tiếng Việt thành thạo, trong khi một số khác thì không thể. Anh chị em biết rằng, cộng đồng người Việt đã lĩnh hội được nhiều giá trị tốt đẹp của nền văn hoá Hoa Kỳ. Họ có ý thức cao và tôn trọng môi trường (tạ ơn Chúa, Houston quá sạch). Họ tin vào khả năng của mình để đạt được mục đích (đó là tinh thần lạc quan của Mỹ). Nhưng họ cũng trung thành với nền tảng truyền thống tốt đẹp của họ. Ở nhiều nơi, thế hệ thứ hai hoặc thứ 3 của cộng đồng người Việt di dân, đã được cha mẹ cho đi học tiếng Việt nam ở trường, cốt để hiểu biết ngôn ngữ,
văn hóa và truyền thống dân tộc. Người ta có thể nói rằng giấc mơ đã đạt được. Sứ vụ đã hoàn tất !!!
Rời Việt Nam trong hoàn cảnh khắc nghiệt để kiếm tìm một đời sống tự do hơn, nhưng cộng đồng người Việt đã không quên những người bà con và bạn hữu hoặc đơn giản những người đồng hương ở Việt nam vẫn còn đang vật lộn với cuộc sống hàng ngày. Đây cũng là giá trị vĩ đại của người Mỹ và đặc biệt của người Việt Nam khi đã thích nghi với hoàn cảnh mới. Mặc dù họ không giàu có gì, nhưng họ sẵn lòng giúp đỡ gia đình và những người nghèo ở Việt nam. Đó không chỉ là bổn phận, mà còn là một công việc đạo đức. Khi anh chị em có tiền, anh chị em chia sẽ với những người nghèo khó.
Tôi rất cảm phục về số tiền mà anh chị em tiếp tay cho nhóm tình thương tăng lên hằng năm ở Mỹ. Nhờ vậy, mỗi năm các em mồ côi khuyết tật ở hơn 60 mái ấm tình thương cũng được giúp đỡ nhiều hơn. Khi tiếp xúc với nhiều người Việt nam ở Mỹ, tôi nhận thấy họ đều có chung một ý nghĩ là vẫn tha thiết với Việt Nam. Đa số người Việt ở Mỹ không muốn hoặc chưa có cơ hội trở về Việt nam thăm lại quê hương. Thế hệ đầu tiên rời Việt nam cách đây đã hơn 30 năm qua, vì thế cũng khó khăn tưởng tượng ra đời sống hằng ngày của xã hội Việt nam hiện tại. Các thành phố lớn đã thay đổi hoàn toàn. Đặc biệt là Saìgòn mà nhiều người rất quen thuộc, thì vì nhu cầu cuộc sống, sự gia tăng nhân số quá mức đã làm cho nhà ở, đường xá thêm chật chội, di chuyển càng khó khăn hơn nữa. Những ai đi lại vào những giờ cao điểm thì chỉ cần băng qua đường cũng là một trở ngại rồi.
Hãy tưởng tượng với cùng diện tích đất đai đó, ngày xưa dưới 3 triệu, bây giờ trên 8 triệu thì mọi bất tiện, vệ sinh, điều kiện sinh sống … là tự nhiên phải có. Chỉ quan sát ở các thành phố, thì thấy Việt Nam đã thay đổi rất nhiều, trông có vẻ văn minh, sung túc, nhất là về đêm những quán ăn nhậu đầy đường. Nhưng nếu nhìn vào những người tàng tật đói rách, ăn xin hay những em hè phố, những tuổi thơ đã phải lăn mình vào đời để mưu sinh thì ý nghĩ sẽ tương phản. Lúc đó sẽ thấy như là người ta đang hưởng thụ và sống vội sau những ngày dài cực khổ. Và nếu ai có dịp để đến tận những vùng sâu, vùng xa như tôi đã từng theo Nhóm Tình Thương thì đời sống của những người dân ở đó là cả một sự khác biệt lớn lao.
Đức tính đáng quí của người Việt Nam là dù sống ở đâu, ông bà và anh chị em đều ưu tư đến những người thân và dân tộc. Nghe nói có những người vừa chân ướt chân ráo tới Mỹ, cuộc sống chưa ổn định, chưa hội nhập được với đời sống mới, nhưng khi có một chút tiền là tìm cách gửi về để nuôi người thân của mình còn lại quê nhà. Dù biết rằng hành động này ít nhiều cũng lợi cho nhà nước Việt Nam, nhưng tình liên đới đã thôi thúc họ. Tình yêu của người Việt Nam thật tha thiết và lòng bác ái thật quảng đại. Khi một người giầu có mà cho đi những phần thừa thãi thì không quí bằng những người vẫn còn thiếu thốn chia sẻ ngay phần cơm áo của mình. Người nghèo đang cần đến chúng ta, họ xứng đáng để được giúp đỡ. Họ chân thành cảm ơn vì họ đã được giúp đỡ. Tôi xin thay mặt cho họ, để cảm ơn anh chị em rất nhiều vì tấm lòng quảng đại anh chị em dành cho người nghèo.
Xin Chúa chúc lành và trả ơn bội hậu cho anh chị em. Amen.

